Phía Sau Bản Án 60/40: Tiếng Thở Dài Của Những Phận Đời Nơi Khung Cửa Kính
Phía Sau Bản Án 60/40: Tiếng Thở Dài Của Những Phận Đời Nơi Khung Cửa Kính
Dạo gần đây, những cuộc cãi vã, đấu tố qua lại giữa thợ và chủ trên các hội nhóm đã quá mệt mỏi. Khói bụi của những lời chỉ trích vô tình kéo chúng ta đi quá xa khỏi cái cốt lõi của một kiếp người xa xứ. Để chốt lại toàn bộ câu chuyện này, xin hãy một lần lặng im, nhìn thẳng vào một sự thật duy nhất: Tại sao người thợ phải ôm lấy tỷ lệ 60/40 như một đức tin không thể lay chuyển?
Đằng sau sự im lặng hay phản kháng quyết liệt đó, tuyệt nhiên không phải là sự ngoan cố hay lòng tham. Đó là nỗi sợ của những con người đứng trước bờ vực sinh tồn, là nỗ lực tuyệt vọng để giữ lại chiếc phao cứu sinh cuối cùng do chính họ tự khâu vá.
Đau lòng thay, thực trạng hiện nay là đa số các tiệm nail đều vận hành với những quy định khắt khe. Người thợ phải quản lý giờ giấc, chịu áp lực từ những ánh nhìn soi xét, gò mình vào khuôn khổ không khác gì một nhân viên chính thức của các hãng xưởng lớn. Thế nhưng, khi đêm về, ngoảnh lại nhìn tấm lưới an sinh, họ chẳng có gì ngoài đôi bàn tay chai sần:
- Không một ngày nghỉ phép có lương (PTO) để về thăm con cái.
- Không một ngày nghỉ lễ, nghỉ ốm (Sick leave) để dám nằm xuống khi cơn đau lưng hành hạ.
- Ngay cả supply — những công cụ mưu sinh tối thiểu — thợ vẫn không được cung cấp trọn vẹn mà vẫn bị trừ bớt từng đồng chi phí.
Nhiều chủ tiệm cay đắng hỏi tại sao thợ quyết liệt giữ phần trăm đến thế. Xin hãy hiểu cho, khi một con người bị đẩy vào thế không có bất kỳ một sự bảo hộ nào từ xã hội, họ buộc phải tự lo liệu cho mọi giông bão của cuộc đời.
Khi luật pháp siết chặt, yêu cầu khai thuế 100%, thu nhập trên giấy tờ tăng lên cũng là lúc bức màn an sinh xã hội chính thức khép lại trước mắt người thợ. Ngày trước, với mức income cũ, một gia đình có thể nương tựa vào sự hỗ trợ của chính phủ để mua bảo hiểm y tế với giá chỉ $1,200/năm.
Còn bây giờ? Nếu khai 100% mà không có sự bảo bọc bảo hiểm từ công ty, chi phí mua ngoài bị đội lên đến mức kinh hoàng: $12,000 - $15,000/năm cho một mái ấm. Số tiền khổng lồ ấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Nếu chủ không chìa tay ra hỗ trợ như các doanh nghiệp Mỹ, ai sẽ là người gánh vác khoản tiền này nếu thợ không tự thắt lưng buộc bụng từ phần trăm ít ỏi của mình?
Lấy cái cớ "tốn kém chi phí, kế toán, thuế doanh nghiệp", nhiều chủ tiệm lạnh lùng ép tỷ lệ của thợ từ 60% xuống 50%. Người ta quên mất rằng, tiền lương là máu thịt, là sức lao động của thợ; còn chi phí sử dụng lao động là trách nhiệm thiêng liêng của một người làm chủ.
Mỗi người thợ mất đi 10% là mất đi khoảng $14,000 mỗi năm — số tiền có thể đóng học phí cho con, có thể gửi về quê nhà phụng dưỡng cha mẹ già. Trong khi đó, tổng chi phí W-2 kịch trần mà chủ phải đóng cho một người thợ cũng chỉ tầm $9,000. Ép thợ xuống 50/50, suy cho cùng, không phải vì luật pháp, mà là một sự chuyển giao gánh nặng: bắt người thợ nghèo phải gánh thay chi phí kinh doanh cho chủ, để người làm chủ ung dung giữ trọn phần tiền dư.
Nhiều năm về trước, tờ 1099 được chuộng thực chất là một sự đùn đẩy âm thầm, đẩy toàn bộ trách nhiệm an sinh của người thợ lên vai xã hội. Thợ chỉ đỡ được vài đồng thuế lẻ, nhưng chủ thì né được toàn bộ nghĩa vụ thuế doanh nghiệp để gầy dựng cơ ngơi.
Đến hôm nay, khi sóng gió thanh tra ập đến, vì nỗi sợ chạm vào tài sản cá nhân, các anh chị vội vàng quay xe đòi "thượng tôn pháp luật". Nhưng thay vì tự móc hầu bao chi trả khoản phí lẽ ra doanh nghiệp phải gánh, anh chị lại lạnh lùng đổ ngược gánh nặng ấy lên đôi vai vốn đã quá mỏi mệt của người thợ. Từ đầu đến cuối, phủi sạch mọi ơn nghĩa.
Đã bao giờ các anh chị làm chủ, giữa những đêm bình yên trong ngôi nhà lớn, ngồi tính toán xem khi bị cắt đi phần trăm, người thợ của mình sẽ phải đối diện với bao nhiêu chi phí kinh hoàng phía trước chưa? Hay tất cả những gì các anh chị quan tâm chỉ là những con số trên sổ sách, cân chỉnh sao cho bản thân mình không phải chịu mất đi một đồng nào?
Lúc nào các anh chị cũng đòi hỏi mọi người phải "hiểu cho cái khó của người làm chủ", nhưng có ai từng khóc cho những người đang ngày ngày vắt kiệt những giọt mồ hôi cuối cùng nơi góc tiệm? Hàng chục năm nay, anh chị đã tích lũy được một khối tài sản lớn từ sự né tránh nghĩa vụ. Việc bớt đi một chút lợi nhuận hiện tại để trả đúng những gì cuộc đời yêu cầu, liệu có gì là sai? Tại sao lại đi tính toán chi li, tìm cách tước đoạt từ chính những người đã kề vai sát cánh, đổ mồ hôi sôi nước mắt để mang lại nhà lầu, xe hơi cho các anh chị ngày hôm nay?
Nếu các anh chị có thể hành xử đúng nghĩa, cho thợ một mái nhà che mưa che nắng: Cung cấp bảo hiểm y tế, trả lương ngày ốm, ngày lễ và bao trọn supply, người thợ sẵn sàng ngồi lại đàm phán. Còn nếu không, xin đừng mượn danh "đúng luật" để bắt chúng tôi phải tự chìm trong sự chèn ép đơn độc.

